Review: "Shelby Oaks"
- Drew Moniot

- Oct 22, 2025
- 3 min read

Over the 36 years I’ve been reviewing movies, I can honestly say that I almost never walk out of a screening. I’m an optimist. I always allow for the fact that even the worst movie might somehow find its footing and have some redeeming value that would justify the investment of several hours of my finite mortal existence.
I walked out of Shelby Oaks.
In my defense, I gave it 15 or 20 minutes before pulling the plug.
I remember a nugget of wisdom from a film workshop or seminar that I addended many years ago that essentially said that, as a filmmaker, if you didn’t hook the audience the audience in the opening reel of the film, you were fighting a losing battle. I believe that’s true.
Great movies connect with the audience in the first ten minutes. They introduce the characters, set up the plot and make you want to watch. It’s that simple.
It’s what didn’t happen in the supernatural horror flick Shelby Oaks, another rehashing of the 1999 super hit The Blair Witch Project. That movie was made on a reported budget somewhere between $35,000 to $60,000 and went on to make an estimated $248 million. It is the most profitable movie of all time in terms of return on investment.
Not surprisingly, everyone has been trying to replicate the movie’s success over the years by cranking out the same bare-bones story made on a shoestring, indie film budget. So far, it hasn’t happened.
Blair Witch cashed in on the premise that the story was real. It was pitched as a film made from actual recovered documentary footage of a group of teens who went missing after doing some scary paranormal investigating. The story wasn’t real, but the filmmakers managed to make audiences believe that it was.
Once again, in Shelby Oaks, we have a small group of young paranormal investigators who mysteriously disappear, leaving behind some terrifyingly creepy handycam video footage. We’ve seen it before.
Early in the film, there is a shocking scene of a man putting a gun to his head, but the story is otherwise stuck in spin cycle, featuring characters delivering sluggish dialog while filmed in dark, woefully bad lighting. The writing and acting are marginal at best.
Shelby Oaks’ director is Chris Stuckmann, a young director who grew up making home movie projects with his friends. All aspiring directors try to replicate Steven Spielberg’s similar attraction to film and rise to fame. The difference is that Spielberg has genius-level talent to back up his burning childhood ambition.
Spielberg was a director who went on to make major motion pictures. Stuckmann was a YouTube movie critic now making his feature film debut.
Spielberg’s movies were fresh and original. Stuckmann’s fright flick is only derivative, at best. It doesn’t even qualify as a serious homage.
Interestingly, a very similar movie entitled House on Eden was released a few months ago. It was also a Blair Witch wannabe horror film from an internet sensation and Tik Tok star (Kris Collins) who lacked the filmmaking background to do anything more than mix the basic storyline of Blair Witch Project with the climactic ending of the 2015 movie The Witch, starring a young Anya Taylor-Joy.
We live in an age when internet stars with mega-followers are venturing into the world of feature film cinema to try to make their mark. They know that horror is currently hot at the box office. Coincidentally, both filmmakers believed that a low budget reworking of Blair Witch would be a shortcut, surefire path to success.
It wasn’t. In either case.
Shelby Oaks is rated R.





Hôm trước mình đang xem một số nội dung liên quan đến cách đánh giá độ mạnh của website thì tình cờ thấy nhắc đến Tra cứu điểm. Trước giờ mình chủ yếu quan tâm đến nội dung và lượng truy cập nên ít để ý đến những yếu tố khác ảnh hưởng đến mức độ nhận diện của một trang. Đọc thêm một lúc mới thấy mỗi website có cách xây dựng thông tin và phát triển khác nhau, không thể chỉ nhìn một chỉ số rồi kết luận ngay. Có những trang nội dung khá đơn giản nhưng lại xuất hiện ổn định trong tìm kiếm, trong khi một số trang đầu tư nhiều hơn chưa chắc đã…
Mình đọc review Shelby Oaks mà thấy khá thú vị. Bài viết không spoil nhiều nhưng đủ để mình hình dung phim nói về gì. Mình vừa đọc xong, đang ở nhà, trời mưa nhỏ ngoài cửa sổ. Đọc xong thấy muốn xem phim nhưng lại lười ra rạp. Nhắc đến bet88 thì mình nhớ hồi trước có đứa bạn kể nó chơi game online trên bet88, nói vui nhưng mình cũng không hỏi thêm. Bài review này viết tự nhiên, khôngPR hay quảng cáo gì cả, đọc thấy thoải mái. Mình thích cách người viết chia sẻ cảm nhận cá nhân mà không ép buộc người đọc phải đồng ý.
Việc xem xét bộ phim Shelby Oaks để lại trong tôi nhiều cảm xúc lẫn lộn về cách khai thác đề tài tâm linh trong điện ảnh. Tác giả đã chỉ ra được những điểm nhấn đắt giá giúp bộ phim tách biệt khỏi những lối mòn cũ kỹ của thể loại kinh dị. Khi đọc đến phần nói về sự hồi hộp, tôi lại nhớ đến mấy lần nghe người quen nhắc về f8betss khi họ bàn về cảm giác kịch tính trong các trò chơi tại cổng game online, dù bản chất của phim ảnh và game là khác nhau. Bản thân tôi không tham gia vào các hoạt động giải trí đó, nhưng tôi có thể hiểu được…
Bài đánh giá về bộ phim Shelby Oaks mang lại cho tôi cái nhìn khá chi tiết về phong cách làm phim kinh dị hiện nay. Đọc đến phần mô tả không khí căng thẳng trong phim, tôi chợt nhớ đến một lần ngồi chờ ở sảnh sân bay, nghe hai người lạ ngồi gần bàn tán rôm rả về việc đặt cược trên hệ thống alo789rank một cách đầy phấn khích. Lúc đó tôi chỉ lẳng lặng đeo tai nghe và không hề có ý định tìm hiểu thêm về thế giới của họ. Những nội dung kinh dị như Shelby Oaks luôn có sức hút riêng đối với những người thích cảm giác mạnh, nhưng cá nhân tôi lại…
Xem xong bài đánh giá về Shelby Oaks, tôi thấy tác giả đã làm rất tốt việc bóc tách những mảng miếng kinh dị đầy ám ảnh trong phim. Tôi tình cờ đọc được một vài bình luận trái chiều trên mạng khi đang lướt qua giao diện của cm88 lúc giải lao, nơi nhiều người cũng có ý kiến tương tự về nhịp phim. Quả thực, cách xây dựng nỗi sợ thông qua những khung hình tĩnh lặng và âm thanh ám ảnh thường để lại dư âm sâu sắc hơn là những cú nhảy bổ bất ngờ. Tôi cảm nhận được sự tỉ mỉ trong cách tác giả bài viết này phân tích từng góc quay và ý nghĩa…